Chương 12
Không khí ở đây không mang mùi ẩm mốc hay thối rữa như những dungeon thông thường.
Nó nặng nề, chát chát, ngấm đẫm mùi ozone và một hương vị kim loại lạ — giống như khi lưỡi dao chạm vào men răng.
Trước mắt anh, thế giới đang phân mảnh.
Những bức tường bê tông vốn dĩ vững chắc giờ đây lại hiện lên dưới dạng các khối đa giác thô ráp (low-poly).
Chúng nhấp nháy liên tục, chuyển màu từ xám xịt sang đỏ tươi rồi quay về đen tuyền trong tích tắc.
Hiệu ứng này không chỉ dừng ở tầm mắt xa.
Nó lan tỏa vào chính cơ thể Nam.
Màn hình UI trước mặt anh rung lắc dữ dội.
Dòng chữ cảnh báo [Connection Unstable] xuất hiện với màu sắc máu tươi, nhấp nháy theo nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực hắn.
"Đây không phải là lỗi hiển thị thông thường," Nam thì thầm, giọng nói của anh nghe khô khốc và xa lạ ngay cả với chính bản thân mình.
"Hệ Thống đang cố gắng xóa đi một thứ gì đó."
Đối diện anh, cách khoảng năm mét, là một sinh vật Rank E biến dị.
Nó từng là một con Golem Đất sét — loại quái vật chậm chạp, dốt nát mà bất kỳ F-rank nào cũng có thể hạ gục chỉ bằng vài nhát dao.
Nhưng giờ đây, nó khác hoàn toàn.
Thân hình đất sét của nó bị xé toạc bởi những mảng dữ liệu đỏ lòm.
Những đoạn mã nhị phân (0 và 1) tuôn ra từ các vết nứt trên cơ thể quái vật như máu tươi chảy từ một sâu thẳm.
Đôi mắt của Golem không còn là hai hốc trống rỗng vô tri.
Chúng là hai lỗ đen xoay tròn, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
Nam lùi bước gót chân chạm vào viên gạch vỡ.
Tim anh đập mạnh hơn nữa.
Không phải vì sợ hãi cái chết — hắn đã quen với cảm giác đó từ timeline cũ.
Hắn sợ sự bất ổn định của chính thực tại đang bao bọc lấy mình.
Hắn nhìn xuống bàn tay trái.
Những ngón tay đang trong suốt dần.
Nam có thể thấy được cấu trúc xương bên dưới da thịt, và sâu hơn nữa là những sợi dây thần kinh phát sáng màu xanh lam — biểu tượng cho luồng mana đang chảy qua cơ thể người chơi.
Nhưng giờ đây, những sợi dây đó đang đứt gãy từng đoạn một.
Một thanh tiến trình mỏng manh xuất hiện ngay dưới tầm mắt anh: [Analyzing Anomaly.
Nó không phải là UI của Hệ Thống.
Font chữ khác, màu sắc lạnh lẽo hơn, và quan trọng nhất — nó không thể bị đóng bằng bất kỳ lệnh nào mà Nam biết.
Golem biến dị bước tiến lại.
đều tạo ra một âm thanh chói tai như kim loại cạ vào kính vỡ.
Không có tiếng đất đá chuyển động.
Chỉ có sự rung động của không gian khi thực tại bị ép buộc phải chấp nhận một lỗi logic tồn tại.
Nam siết chặt nắm tay phải, nơi hắn đang cầm lấy cây dao rựa gỉ sét — vật phẩm duy nhất còn sót lại sau vụ nổ ở tầng bốn.
Lưỡi dao cũng bắt đầu nhấp nháy, nhưng ít hơn so với cơ thể anh.
Có vẻ như vũ khí là ngoại lệ đối với quy luật phân hủy này.
"Ngươi không được chết," Nam tự nhủ, giọng nói run rẩy trong cổ họng khô khốc.
"Nếu ngươi chết ở đây mà không có ai chứng kiến sự tồn tại của 'lỗi', thì mọi ký ức về timeline cũ sẽ bị xóa sạch vĩnh viễn."
Hắn là Key.
Chìa khóa duy nhất để mở hoặc đóng cánh cửa thực tại.
Và giờ, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa sụp đổ.
Golem giơ cao hai bàn tay đất sét khổng lồ.
Những mảng dữ liệu đỏ trên cơ thể nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một xoáy năng lượng nguy hiểm.
Không có hiệu ứng âm thanh báo động.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy khu chợ hoang tàn.
Nam nhắm mắt lại trong tích tắc.
Hắn cần tĩnh tâm.
Phân tích tình huống.
Trong game thông thường, khi gặp boss mạnh hơn cấp độ của mình, người chơi sẽ chạy trốn hoặc tìm cách né tránh đòn tấn công (dodge).
Nhưng ở đây, không có khái niệm 'đánh nhau'.
Đây là một cuộc đối đầu giữa sự tồn tại và sự xóa bỏ.
Hắn mở mắt ra.
Ánh sáng đỏ từ đôi mắt Golem chiếu thẳng vào mặt Nam.
Cơn đau nhức nhối trong sọ não của anh tăng lên gấp bội.
Những ký ức hỗn loạn từ timeline cũ ùa về: tiếng cười của những người bạn đã chết, mùi máu tanh của chiến trường, và nụ cười chua chát của chính bản thân hắn trong quá khứ khi nói rằng cái chết là điều kiện cần cho Reset.
"Không," Nam nghiến răng, nước mắt chảy xuống má nhưng không rơi xuống đất mà biến mất giữa không trung trước khi chạm tới bề mặt.
"Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa."
Hắn lao lên phía trước.
Không phải để tấn công.
Mà để tiếp cận nguồn gốc của lỗi hiển thị.
Khoảng cách năm mét thu hẹp nhanh chóng.
Nam né tránh bàn tay đất sét sầm sập xuống bằng một cú trượt chân dẻo dai, mồ hôi ướt đẫm lưng áo cũ kỹ của anh.
Mùi ozone nồng nặc hơn khi hắn đi qua vùng ảnh hưởng của Golem.
Da thịt anh tê dại, cảm giác như đang bị điện giật nhẹ liên tục.
Nam với tay ra, không phải để cầm vũ khí, mà để chạm vào cơ thể con quái vật biến dị.
Ngón tay hắn xuyên qua lớp đất sét ảo ảnh và chạm trực tiếp vào lõi dữ liệu đang xoay tròn bên trong Golem.
Cảm giác đầu tiên là lạnh buốt xương sống.
Thứ hai là sự ồn ào.
Một tiếng xì xầm khổng lồ, như hàng triệu người thì thầm cùng lúc, tràn ngập vào tai anh.
Nam rít lên vì đau đớn nhưng không rút tay lại.
Hắn cần phải xem xét thứ gì đang điều khiển con quái vật này — hay đúng hơn, thứ gì đang làm cho nó trở thành một 'Glitch'.
Bàn tay của Nam bắt đầu phân hủy nhanh chóng khi tiếp xúc với lõi dữ liệu.
Những ngón tay biến thành những khối pixel rời rạc rồi tan vào không khí.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy thứ nằm sâu bên trong Golem.
Không phải là trái tim quái vật.
Không phải là tinh thần thể (spirit core).
Mà là một đoạn mã nguồn đỏ rực, đang cố gắng viết lại thực tại xung quanh nó.
Và trên mã ấy, có tên của Nam được khắc bằng chữ ký số — chính xác giống như dấu vân tay sinh trắc học trong file hệ thống của anh.
Nam giật mình thảng thốt rút tay về.
Cơn đau xé toạc cơ thể anh khiến hắn suýt nữa ngã quỵ xuống nền gạch vỡ vụn.
Hắn nhìn vào bàn tay trái còn lại.
Bây giờ, cả cánh tay từ khuỷu tay trở ra đã biến mất hoàn toàn.
Không có máu chảy ra.
Chỉ có những khoảng trống trắng xóa nơi mà thịt da từng tồn tại.
"Đây là cái gì?" Nam thở hồng hộc, mắt đỏ ngầu vì đau đớn và kinh hãi.
"Tại sao tên tôi lại ở trong lõi của một con quái vật Rank E?"
Golem đứng im lìm.
Đôi mắt đen tối ngừng xoay tròn.
Nó không tấn công nữa.
Thay vào đó, nó bắt đầu sụp đổ từ bên trong ra ngoài cơ thể đất sét.
Những mảng dữ liệu đỏ tách rời khỏi xác thịt ảo ảnh và bay lơ lửng trong không khí xung quanh Nam, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.
Thanh tiến trình [Analyzing Anomaly] đạt đến 80%.
Dòng chữ cảnh báo mới xuất hiện: [Critical Error Detected.
Initiating Purge Protocol.]
Nam nuốt khan.
Hắn biết từ 'Purge' (Xóa sạch) có nghĩa là gì trong ngôn ngữ của Hệ Thống.
Đó không phải là chết đi.
Đó là sự xóa sổ hoàn toàn khỏi cơ sở dữ liệu thực tại.
Không còn respawn, không còn hồi sinh.
Chỉ có hư vô.
Hắn cần chạy trốn ngay lập tức.
Nhưng chân anh như bị đóng chặt vào mặt đất bởi một lực vô hình nào đó.
Những đoạn mã đỏ bắt đầu bao vây lấy Nam từ mọi phía, thu hẹp khoảng không gian an toàn của hắn từng giây một.
Nam nhìn quanh khu chợ hoang tàn.
Không có lối thoát.
Các cửa hàng xung quanh đều là những khối đa giác tĩnh lặng, không thể tương tác được vì chúng đã bị khóa bởi lỗi hệ thống.
Hắn đang ở trong một phòng kín — một room instance biệt lập dành riêng cho việc xử lý các Glitches nguy hiểm.
"Khai," Nam gọi thầm tên người bạn kỹ sư duy nhất mà anh còn tin tưởng.
"Nếu ngươi có thể nghe thấy ta, hãy hack vào kết nối của tôi!"
Không câu trả lời.
Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ và tiếng động cơ dữ liệu xoay tròn ngày càng ồn ào hơn.
Nam nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì nhân thức (consciousness) của mình trong thế giới đang sụp đổ này.
Hắn nhớ lại cảm giác khi lần đầu tiên tỉnh dậy sau vụ Reset đó — sự trống rỗng, nỗi cô đơn tột cùng, và niềm khao khát kết nối với những người đã mất mà không ai biết họ từng tồn tại.
Đó là động lực duy nhất giữ cho anh còn sống trong thế giới đầy bug này.
Và giờ, nó đang bị đe dọa trực tiếp bởi chính Hệ Thống quản lý cuộc đời hắn.
Nam mở mắt ra.
Ánh sáng đỏ từ các đoạn mã bao quanh phản chiếu lên đồng tử đen thẳm của anh.
Một sự bình tĩnh lạnh lùng lan tỏa khắp cơ thể thương tật của Nam — một trạng thái mà những người sống sót sau thảm họa thường có: chấp nhận số phận để tìm kiếm giải pháp tối ưu nhất trong tình huống tồi tệ nhất.
Hắn không còn cố gắng chống cự lực vô hình giữ chân mình nữa.
Thay vào đó, anh bắt đầu phân tích dòng chảy dữ liệu xung quanh cơ thể đang bị xóa bỏ này.
Với tư duy logic của một người từng sống qua hai timeline, Nam nhận ra rằng các đoạn mã đỏ không chỉ đơn thuần là công cụ tấn công.
Chúng đang cố gắng *ghi đè* lên ký ức và bản sắc cá nhân (identity) của anh.
Chúng muốn biến Nam thành một phần của Hệ Thống — một khối dữ liệu tĩnh lặng, vô tri và tuân thủ tuyệt đối theo luật lệ được lập trình sẵn.
Không còn sự tự do.
Không còn nỗi đau mất mát.
Chỉ có sự ổn định vĩnh cửu mà Giám Đốc Aegis hằng mong muốn.
"Không," Nam thì thầm, giọng nói vang lên rõ ràng hơn trong không gian tĩnh mịch này.
"Ta sẽ không trở thành một phần của bức tường im lặng đó."
Hắn đưa bàn tay phải — nơi đang cầm cây dao rựa gỉ sét — lên cao trước mặt mình.
Lưỡi dao bắt đầu phát sáng màu xanh lam nhạt, phản chiếu lại màu sắc của những sợi dây thần kinh mana còn sót lại trong cơ thể anh.
Đây không phải là kỹ năng (skill) nào được học từ sách hướng dẫn hay quest chain thông thường.
Nó đến trực tiếp từ ý chí sống còn mãnh liệt nhất mà Nam từng sở hữu: từ nỗi đau Survivor's Guilt sâu thẳm trong lòng hắn.
"Ta nhớ họ," Nam nói với khoảng không gian trống rỗng trước mặt, nơi Golem vừa sụp đổ thành đống dữ liệu hỗn loạn.
"Ta nhớ tất cả những người đã chết vì lỗi của ta.
Và nếu Hệ Thống muốn xóa bỏ ký ức đó để đạt được sự ổn định giả tạo này."
Hắn siết chặt tay hơn nữa quanh cán dao gỉ sét.
Những mảnh vụn kim loại nhỏ li ti rơi xuống từ lưỡi dao đang rung động dữ dội theo tần số cộng hưởng với năng lượng mana trong cơ thể Nam.
".thì ta sẽ phá vỡ chính cái hệ thống này bằng chính ký ức mà ngươi muốn tiêu diệt."
Nam hét lên một tiếng chói tai, không phải vì sợ hãi hay tuyệt vọng, mà là để khẳng định sự tồn tại của mình giữa biển dữ liệu vô tận đang cố gắng nuốt chửng linh hồn anh.
Hắn dùng toàn bộ sức mạnh còn lại trong cơ thể F-rank yếu ớt này để kích hoạt kỹ năng ẩn chưa từng được ghi nhận trước đây: [Memory Anchor] (Neo Ký Ức).
Hiệu ứng ánh sáng xanh lam bùng nổ từ cơ thể.
bóng tối đỏ rực bao quanh.
Những đoạn mã dữ liệu đang tiến gần đến mặt anh bị đẩy lùi lại bởi lực trường hấp dẫn ngược của ký ức tập trung cao độ này.
Thanh HP ảo ảnh (phantom HP) xuất hiện trở lại trước mắt Nam — không phải màu xanh lá cây bình thường, mà là một sắc tím sẫm kỳ lạ, biểu thị cho trạng thái bất ổn định nhưng đầy sức sống tiềm tàng trong cơ thể anh lúc này đây.
Nam đứng vững giữa đống đổ nát của khu chợ cũ, nơi không khí nặng nề mùi ozone và máu tanh đang dần bị thay thế bởi hương vị kim loại lạnh lẽo của năng lượng thuần khiết được giải phóng từ bên trong hắn.
Hắn cảm thấy nhẹ nhàng hơn một cách kỳ lạ — như thể gánh nặng tội lỗi đè nén lên vai anh suốt nhiều năm qua vừa mới được gỡ bỏ tạm thời nhờ vào sự bùng nổ ý chí sống còn mãnh liệt này vậy đó sao?
Màn hình UI trước mắt Nam ngừng nhấp nháy đỏ báo động.
Thay vào đó, nó trở nên trong veo và tĩnh lặng đáng sợ — giống như một tấm gương phản chiếu trung thực nhất về trạng thái hiện tại của người chơi: một kẻ nổi loạn chống lại chính trật tự vũ trụ đang duy trì sự tồn tại cho nhân loại này.
Đột nhiên, từ phía sau đống dữ liệu hỗn loạn nơi Golem vừa sụp đổ xuống hoàn toàn kia — khoảng không trống rỗng ấy bắt đầu rung động nhẹ theo tần số cực thấp mà tai người thường khó có thể nghe thấy được nếu như không phải là Nam đang ở trong trạng thái cảnh giác tối đa này.
Một bóng đen từ hư không lao xuống thật nhanh, kiếm khí cắt nát không gian trước mũi Nam khiến anh suýt nữa ngã ngửa ra sau vì kinh hãi tột độ khi nhìn thấy rõ ràng hơn bao giờ hết hình dáng đáng sợ của nó vậy đó sao?
Lưỡi kiếm sắc bén đã chạm vào da thịt cổ họng mỏng manh của hắn — lạnh lẽo và chết chóc.
Đám mây đen không chỉ mang theo kiếm khí mà còn là linh hồn của sư phụ đã mất.
Nam cảm thấy máu lạnh toát ra, nỗi sợ hãi xé toạc lý trí đang dần tan vỡ.
Giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu hắn —
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận