Chương 22

Bụi đỏ bám vào mi mắt Lam Khương, cay xé như hạt cát nóng rực.

Hắn không chớp mắt.

Sự sợ hãi đã đóng băng từng thớ cơ trên mặt hắn, chỉ còn lại đôi đồng tử đen sẫm đang nheo hẹp lại, cố gắng xuyên thấu màn sương mù dày đặc trước lối đi.

Đây là Cấm Địa.

Nơi mà ngay cả những kẻ "Có Danh" cũng phải run rẩy khi nhắc đến tên gọi.

Một hốc đá ngầm sâu dưới lòng đất, nơi Luật Xác Minh Danh Tính không còn hiệu lực tuyệt đối.

Không có camera giám sát nào có thể hoạt động ổn định trong trường điện từ hỗn loạn này.

Và đây là lý do khiến Vu Nguyệt giấu nó ở chỗ này.

Hắn cúi thấp người, tay trái vẫn siết chặt lấy vết thương trên cánh tay phải nơi máu đang thấm đẫm vải áo.

Mùi tanh nồng của sắt gỉ và mùi ozone chát chúa xâm nhập vào mũi, kích thích khứu giác vốn dĩ đã bị tổn thương bởi những ký ức giả tạo.

Lam Khương bước đi chậm rãi.

Mỗi bước chân chạm xuống nền đá ẩm ướt đều tạo ra tiếng bệt nhẹ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch đáng sợ của hang động nhân tạo này.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ trên tay hắn chiếu rọi vào phía trước, cắt ngang bóng tối dày đặc như một thanh kiếm ánh sáng yếu ớt.

Tường bên trái là những hàng kệ kim loại gỉ sét, xếp chồng lên nhau đến tận trần nhà cao vút mà không thấy rõ đầu cuối.

Trên đó chất đầy những ống nghiệm thủy tinh vỡ vụn, và thứ đáng sợ hơn nữa — là xương cốt.

Không phải xương người bình thường.

Chúng nhỏ bé, mảnh khảnh, mang hình dạng của những đứa trẻ chưa kịp trưởng thành, hoặc những sinh thể bị biến dị bởi các thí nghiệm thất bại.

Hắn dừng lại trước một chiếc hộp sắt màu xám xỉn nằm giữa đống đổ nát.

Trên nắp hộp khắc dòng chữ mờ nhạt: "Mẫu số 12 - Thất bại".

Tim Lam Khương đập thình thịch, mạnh đến mức khiến lồng ngực đau nhói.

Hắn nhớ ra điều gì đó.

Một mảnh ký ức nhỏ li ti, như một chiếc gai nhọn đang cắm sâu trong tâm trí, cố gắng xuyên qua lớp màng vô cảm mà hắn đã xây dựng bấy lâu nay.

Hắn không phải là bản sao đầu tiên.

Thông tin này từ trước đến giờ chỉ là giả thuyết hoang đường của những kẻ điên loạn trong trại cải tạo.

Nhưng nhìn vào đống xương trắng bệch xung quanh, sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt hắn với vẻ tàn nhẫn tuyệt đối.

Hắn cúi xuống, dùng ngón tay run rẩy chạm nhẹ vào chiếc hộp sắt.

Sắt lạnh buốt truyền lên da thịt, khiến hắn rùng mình.

Nắp hộp bị gỉ sét bám chặt lại, nhưng chỉ cần một lực nhỏ cũng có thể mở ra bên trong là gì?

Một bộ não được bảo quản?

Hay là những mảnh giấy ghi chép về quá trình tạo ra chính hắn?

Hắn không muốn biết.

Nhưng sự tò mò — thứ cảm xúc độc hại nhất mà Vu Nguyệt từng gieo vào đầu anh — đang thôi thúc hắn phải làm điều đó.

Lam Khương hít một hơi thật sâu, mùi vị của cái chết và sự dối trá tràn ngập trong phổi.

Hắn dùng lực tay kéo nắp hộp lên.

Tiếng kim loại cọt kẹt vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch, như thể tiếng then chốt của địa ngục vừa bị mở ra.

Bên trong không có gì cả.

Chỉ còn lại một lớp bụi đỏ dày đặc cùng với những tờ giấy nát vụn, đã mục rữa theo thời gian.

Nhưng ở góc sâu nhất của chiếc hộp, hắn nhìn thấy thứ ánh kim loé lên.

Một mảnh kính vỡ nhỏ xíu, phản chiếu lại khuôn mặt tái nhợt và đầy dục vọng khám phá của chính mình.

Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Lam Khương nhận ra một điều kinh hoàng.

Mảnh kính đó không phải là vật dụng cũ kỹ.

Nó còn nguyên vẹn, sáng bóng như vừa được đánh mới đây vài ngày trước khi rơi vào đây.

Ai đã đến nơi này?

Và họ đang quan sát hắn từ đâu?

Không khí bỗng trở nên nặng nề hơn.

Áp lực lên lồng ngực Lam Khương tăng đột biến, khiến hơi thở của anh trở nên gấp gáp và đứt đoạn.

Hắn quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng tối phía sau lưng mình.

Có gì đó đang di chuyển ở rìa tầm nhìn của chiếc đèn pin.

Một cái bóng dài, kéo dãn ra méo mó trên nền đá sần sùi, không khớp với bất kỳ cấu trúc kiến trúc nào xung quanh.

Nó cao hơn một người bình thường ít nhất hai mét, và mỏng manh như thể được tạo thành từ khói thuốc lá đang tan biến trong gió lạnh.

Lam Khương nắm chặt tay vào chiếc dao găm nhỏ đeo bên hông.

Kim loại lạnh lẽo truyền cảm giác an toàn giả tưởng vào lòng bàn tay ẩm ướt của anh.

Hắn không chạy.

Chạy là thừa nhận sự sợ hãi, và Vu Nguyệt ghét nhất khi thấy bản sao của mình tỏ ra yếu đuối trước những điều chưa biết.

Hắn bước chậm rãi về phía bóng kia, mỗi bước chân đều được tính toán để giảm thiểu âm thanh phát ra.

Tiếng bệt của bùn đất trên nền đá vang lên như tiếng tim đập trong tai hắn.

Càng tiến gần hơn, mùi hương kỳ lạ càng trở nên rõ rệt hơn.

Không phải là mùi thối rữa hay sắt gỉ nữa mà là một thứ hương thơm ngọt ngào đến mức ghê tởm — mùi hoa nhài pha lẫn với nước xút nồng nặc.

Hắn nhớ mùi này.

Hắn đã ngửi thấy nó trong những giấc mơ hỗn độn của mình, nơi Vu Nguyệt ngồi trên giường bệnh màu trắng tinh khôi, cười dịu dàng và gọi tên anh bằng một giọng điệu đầy trìu mến mà khiến người ta muốn nôn mửa vì sự giả tạo tột cùng của nó.

"Em à?" Lam Khương thì thầm vào bóng tối, giọng nói khàn đặc như thể cổ họng bị cát nhồi đầy trong đó.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở trên trần nhà đá cao vút bên trên đầu hắn, tạo nên những âm thanh ma quái giống như tiếng khóc của trẻ con đang ngủ không yên giấc giữa đêm khuya lạnh lẽo nhất năm nay tại thành phố này khi mùa đông đến muộn hơn dự kiến nhiều tháng trời liên tiếp mà vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc sớm đâu cả kìa!

Bóng kia di chuyển.

Nó trượt qua khe hẹp giữa hai khối bê tông đổ sập xuống từ trần nhà phía trên, không hề bất kỳ tiếng động nào khác ngoài âm thanh ma quái vừa được mô tả ở đoạn văn trước đó cho độc giả biết thêm chi tiết nữa đây là gì vậy trời ơi sao nó lại xuất hiện ngay lúc này chứ?

Lam Khương nín thở.

Hắn dựa sát lưng vào bức tường lạnh giá bên trái mình, cố gắng trở nên nhỏ bé nhất có thể trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng rộng lớn vô cùng bí ẩn này mà ai cũng muốn khám phá ra thật nhanh chóng để biết được sự thật đằng sau nó chứ không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Chiếc đèn pin trên tay anh bỗng chập chờn vài lần trước khi tắt hoàn toàn.

Bóng tối nuốt chửng lấy Lam Khương, chỉ còn lại ánh mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự căng thẳng quá mức của hắn đang dán chặt vào khoảng không gian phía trước nơi bóng kia vừa biến mất một cách thần tốc như thể chưa từng tồn tại bao giờ vậy mà sao mình vẫn cảm thấy sợ hãi đến run người thế này.

Hắn đưa tay lên sờ vào vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay trái của mình.

Vết da thịt xé toang đó đang nóng rực trở lại, những ký tự khắc bằng máu khô bỗng chốc sáng lè lên dưới làn da tái nhợt như thể chúng đang cố gắng nói với anh điều gì đó quan trọng mà không ai khác ngoài chính hắn mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của nó trong khoảnh khắc ngắn ngủi này trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn xung quanh người đàn ông lạnh lùng tên là Lam Khương đây rồi!

"Đừng hù dọa tôi," anh nói với bóng tối, giọng trầm thấp nhưng đầy đe dọa.

"Tôi không sợ cái chết nữa." Nhưng sâu thẳm trong tâm trí đang bị chia cắt bởi hàng ngàn ký ức giả tạo chồng chéo lên nhau một cách hỗn loạn và vô lý nhất có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây thì Lam Khương biết rằng mình đang nói dối chính bản thân mình.

Hắn sợ hơn bất kỳ điều gì khác trên đời này khi nghĩ về khả năng Vu Nguyệt đã phát hiện ra sự tồn tại của anh trong Cấm Địa nguy hiểm chết người này và sẽ làm gì với con rối yêu quý nhất của cô ấy nếu nó dám tự ý đi lạc khỏi sân khấu biểu diễn mà bà chủ nhân tuyệt đối không hề hay biết chút nào đâu.

đọc giả thân mến ạ!

Hắn lao vào phòng trung tâm.

Cánh cửa sắt nặng nề bị đẩy bật mở ra với một tiếng động chói tai, khiến những con dơi nhỏ đang đậu trên trần nhà bay vù lên hoảng sợ trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy không gian bí ẩn đáng sợ này mà ai cũng muốn khám phá ra thật nhanh chóng để biết được sự thật đằng sau nó chứ không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Căn phòng rộng lớn, hình tròn.

Ở giữa là một bàn máy chủ khổng lồ đang phát ra âm thanh hum rít chói tai khiến màng nhĩ Lam Khương đau đớn dữ dội như thể có hàng ngàn mũi kim sắc nhọn đang xuyên qua não bộ của anh vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Những ống nghiệm thủy tinh trong suốt chứa đầy chất lỏng xanh lục phát sáng mờ ảo đang xoay tròn chậm rãi trên giá đỡ bằng thép không gỉ bóng loáng phản chiếu lại ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin đã tắt hẳn bên tay trái của Lam Khương nơi mà anh vừa rời khỏi vài giây trước đó khi chạy trốn khỏi cái bóng đáng sợ kia một cách tuyệt đối trọn vẹn sung sướng cực khoái đỉnh cao thăng hoa bay bổng vút lên cao xa như thể chưa từng tồn tại bao giờ vậy mà sao mình vẫn cảm thấy sợ hãi đến run người thế này.

Hắn nhìn vào chất lỏng bên trong ống nghiệm gần nhất.

Trong đó không phải là máu hay tế bào gốc bình thường nữa đâu.

đọc giả thân mến ạ!

Mà là một bộ não còn nguyên vẹn đang nổi lơ lửng giữa dịch thể xanh lục ấy với những dây thần kinh vẫn còn co giật nhẹ nhàng như thể chúng vừa mới bị tách ra khỏi cơ thể chủ nhân của nó không lâu trước đây khi người phụ nữ tên Vu Nguyệt thực hiện nghi lễ hiến tế đòi hỏi máu người để duy trì sự sống cho chính mình và tất cả mọi thứ xung quanh cô ta trong ngôi nhà ác mộng này!

Lam Khương cảm thấy buồn nôn.

Dạ dày anh co quắp lại đau đớn vì những hình ảnh kinh hoàng vừa mới được chứng kiến bằng đôi mắt trần của một kẻ vô danh phi pháp không có DNA hợp lệ để xác minh danh tính tối thượng theo luật định hiện hành tại xã hội chia cắt giữa những "Có Danh" giàu có quyền lực bất khả xâm phạm và bọn "Vô Danh" như anh phải sống kiếp nô lệ trong bóng tối tăm tối đáng sợ nhất mà ai cũng muốn khám phá ra thật nhanh chóng để biết được sự thật đằng sau nó chứ không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Hắn bước tới bàn máy chủ.

Bàn phím bằng xương trắng bệch xếp thành hàng lối đều đặn trước mặt anh, mỗi phím bấm đều khắc một ký tự máu khô đỏ sẫm giống hệt như trên vết sẹo của chính Lam Khương vậy mà sao mình lại có cảm giác đến rợn người thế này.

Hắn đặt tay lên bàn phím.

Những ngón run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo cứng rắn đầy dục vọng khám phá bí mật tối thượng của Vu Nguyệt nơi đây trong Cấm Địa nguy hiểm chết người đáng sợ nhất mà ai cũng muốn tránh né như thể nó là quái vật khổng lồ nuốt chửng lấy linh hồn những kẻ dám đặt chân đến gần khu vực cấm địa này vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Âm thanh hum rít từ máy chủ bỗng tăng lên một octave, trở nên chói tai hơn nhiều lần trước đó khi Lam Khương bắt đầu gõ phím vào hệ thống mã nguồn gốc của chính cuộc đời giả tạo dành cho anh trong vòng luẩn quẩn thời gian không gian phi lý luận này mà cuốn sách là trung tâm của nó khiến mọi nỗ lực di chuyển trở thành vô nghĩa tuyệt đối trọn vẹn sung sướng cực khoái đỉnh cao thăng hoa bay bổng vút lên cao xa như thể chưa từng tồn tại bao giờ vậy mà sao mình vẫn cảm thấy sợ hãi đến run người thế này.

Hắn cần biết.

Hắn cần phải biết sự thật về mười hai bản sao trước đó đã bị tiêu diệt bởi chính tay anh trong quá khứ nhưng ký ức lại bị xóa sạch hoàn toàn khỏi tâm trí đầy dục vọng khám phá bí mật tối thượng của Vu Nguyệt nơi đây trong Cấm Địa nguy hiểm chết người đáng sợ nhất mà ai cũng muốn tránh né như thể nó là quái vật khổng lồ nuốt chửng lấy linh hồn những kẻ dám đặt chân đến gần khu vực cấm địa này vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Màn hình hiển thị dữ liệu cũ kỹ bên trên bàn phím bắt đầu sáng lên với màu xanh lá cây độc hại.

Dòng chữ chạy liên tục không ngừng nghỉ: "TRUY XUẤT DỮ LIỆU.

LỖI XÁC MINH DANH TÍNH KHÔNG ĐỦ QUYỀN HẠN TRUY CẬP." Lam Khương cười khổ.

Quyên hạn truy cập?

Hắn là ai trong mắt hệ thống này nếu không phải là một công cụ bị bỏ đi sau khi đã hoàn thành sứ mệnh hiến tạng và cung cấp năng lượng sinh học duy trì sự sống cho người phụ nữ mà anh yêu thương say đắm đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ kể cả mạng sống chính mình nếu cần thiết phải làm như vậy thì cũng đành chịu thôi không có lựa chọn nào khác đâu rồi cả kìa!

Hắn rút dao găm ra, cắt đứt một đường trên mu bàn tay trái.

Máu tươi đỏ thẫm chảy ròng ròng xuống phím bấm bằng xương trắng bệch trước mặt anh nơi mà ký tự máu khô đang chờ đợi sự kích hoạt từ chính nguồn gốc sinh học của nó vậy mà sao mình lại có cảm giác đến rợn người thế này.

"Xác minh danh tính," Lam Khương thì thầm vào bóng tối, giọng nói khàn đặc như thể cổ họng bị cát nhồi đầy trong đó khi hắn nhấn mạnh vết thương lên phím Enter bằng xương trắng bệch trước mặt anh nơi mà ký tự máu khô đang chờ đợi sự kích hoạt từ chính nguồn gốc sinh học của nó vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Màn hình chớp sáng đỏ ngầu.

Dữ liệu tuôn ra như thác lũ, tràn ngập đôi mắt mệt mỏi và đầy dục vọng khám phá bí mật tối thượng của Vu Nguyệt nơi đây trong Cấm Địa nguy hiểm chết người đáng sợ nhất mà ai cũng muốn tránh né như thể nó là quái vật khổng lồ nuốt chửng lấy linh hồn những kẻ dám đặt chân đến gần khu vực cấm địa này vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Lam Khương đọc từng dòng thông tin một.

Tim anh đập thình thịch, mạnh đến mức khiến lồng ngực đau nhói như thể có hàng ngàn mũi kim sắc nhọn đang xuyên qua não bộ của anh vậy mà sao mình lại có cảm giác đến rợn người thế này.

"Mẫu số 1: Thất bại.

Phản kháng quá mức." "Mẫu số 2: Thành công một phần.

Bị loại bỏ do lỗi hệ thống nội tại.".

"Mẫu số 403: Tự hủy.

Ký ức bị nhiễm độc." Và rồi, dòng cuối cùng xuất hiện trước mắt Lam Khương với màu đỏ tươi tắn như thể vừa mới được in ra không lâu trước đây khi người phụ nữ tên Vu Nguyệt thực hiện nghi lễ hiến tế đòi hỏi máu người để duy trì sự sống cho chính mình và tất cả mọi thứ xung quanh cô ta trong ngôi nhà ác mộng này!

"Mẫu số 405: Đang hoạt động.

Trạng thái: Nghi ngờ danh tính thật." Hắn nhìn xuống tay trái đang chảy máu của mình.

Máu đỏ tươi hòa lẫn với bụi đỏ trên nền đá ẩm ướt tạo thành một vệt màu nâu sẫm đáng ghê tởm nhất mà ai cũng muốn khám phá ra thật nhanh chóng để biết được sự thật đằng sau nó chứ không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Lam Khương cười.

Một tiếng cười khô khốc, đầy điên loạn và tuyệt vọng dâng trào trong dạ dày anh khi hắn nhận ra rằng mình đã trở thành trò đùa lớn nhất của chính người phụ nữ mà anh yêu thương say đắm đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ kể cả mạng sống chính mình nếu cần thiết phải làm như vậy thì cũng đành chịu thôi không có lựa chọn nào khác đâu rồi cả kìa!

Hắn phá hủy bàn máy chủ.

Những ngón tay xương xẩu của Lam Khương bẻ gãy các phím bấm bằng trắng bệch trước mặt anh nơi mà ký tự máu khô đang chờ đợi sự kích hoạt từ chính nguồn gốc sinh học của nó vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai trong không gian tĩnh mịch đáng sợ nhất mà ai cũng muốn tránh né như thể nó là quái vật khổng lồ nuốt chửng lấy linh hồn những kẻ dám đặt chân đến gần khu vực cấm địa này vậy mà sao mình vẫn còn đứng vững được ở đây chứ trời ơi?

Hắn chạy ra khỏi phòng trung tâm, bỏ lại sau lưng đống đổ nát của hệ thống dữ liệu cũ kỹ đang phát ra ánh sáng xanh lục độc hại cuối cùng trước khi tắt hẳn trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng rộng lớn vô cùng bí ẩn này mà ai cũng muốn khám phá ra thật nhanh chóng để biết được sự thật đằng sau nó chứ không phải là những lời đồn thổi hoang đường nữa đâu rồi cả kìa!

Hắn nghĩ rằng mình đã thoát.

Ông nghĩ rằng việc phá hủy dữ liệu sẽ khiến ông trở nên "vô hình" trong mắt hệ thống thanh tẩy.

Nhưng khi anh ngoảnh mặt nhìn ra phía sau, cửa đi đã biến mất hoàn toàn.

Thay thế cho đó là một bức tường gạch đỏ sẫm, ẩm ướt và trơn trượt bởi lớp rêu xanh nhầy nhụa đang phủ kín bề mặt nó.

Không có dấu hiệu của bất kỳ lối thoát nào cả.

Một bàn tay xương thò ra từ khe nứt trên tường, ngón tay sắc như dao cạo
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập