Chương 14
Thay vào đó, một mùi tanh nồng nặc, giống như thịt thối dưới mưa nắng mùa hè, xộc thẳng lên mũi Lam Khương.
Anh mở mắt ra.
Không phải ánh sáng trắng xóa vô tri của phòng phẫu thuật.
Cũng không phải bóng tối dày đặc của cống ngầm vừa rời bỏ cách đây vài giờ trước.
Anh đang nằm trên sàn đá lạnh lẽo, ẩm ướt và trơn trượt vì một chất dịch nhầy màu nâu sẫm chưa rõ nguồn gốc.
Đầu đau nhức dữ dội, từng cơn sóng chấn động đập vào thái dương như những chiếc búa tạ vô hình.
Lam Khương cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể anh nặng trịch,dường như bị ràng buộc bởi vô số dây xích vô hình.
Mỗi cử động đều kèm theo tiếng rít sắc của khớp xương khô cằn.
Anh nhìn xung quanh.
Đây là một căn phòng tròn khổng lồ, trần nhà cao vút biến mất trong bóng tối dày đặc.
Những ngọn nến thắp sáng khắp nơi trên các bệ đá cổ xưa phát ra ánh sáng leo lắt, tạo nên những cái bóng dài ngoằng và méo mó nhảy múa trên tường.
Nhưng điều khiến Lam Khương cảm thấy lạnh sống lưng không phải là sự cổ kính hay u ám của địa điểm này.
Đó là tiếng nói.
Một giọng nói dịu dàng, thân thuộc đến mức đau tim, vang lên từ phía trước anh.
Lam Khương quay đầu lại chậm rãi.
Ở trung tâm căn phòng, ngồi trên một chiếc ghế bành bằng da đỏ cũ kỹ, là Vu Nguyệt.
Cô mặc một bộ váy trắng tinh khôi, tương phản gay gắt với sự dơ bẩn xung quanh.
Tóc cô đen nhánh, buông xõa xuống vai như dòng suối đêm đen.
Khuôn mặt xinh đẹp ấy vẫn mang vẻ dịu dàng, thuần khiết mà anh từng yêu thương điên cuồng.
Nhưng đôi mắt.
Đôi mắt đó không còn là ánh nhìn trìu mến nữa.
Nó trống rỗng.
Và đầy sự tò mò của một nhà khoa học đang quan sát một con chuột trong mê cung.
"Cô." Lam Khương khàn tiếng gọi tên cô.
Cổ họng anh khô cạn, rát bỏng như nuốt phải tro tàn.
tại sao tôi lại ở đây?"
Vu Nguyệt mỉm cười.
Nụ cười đó đẹp đẽ nhưng khiến da dợn gai.
Cô chậm rãi đứng dậy, bước từng bước nhẹ nhàng về phía Lam Khương, những ngón tay thon dài của cô vuốt ve không khí trước mặt như đang chạm vào một bức tranh vô hình.
"Em hỏi tại sao?" Vu Nguyệt khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen che đi nửa khuôn mặt.
"Vì em cần được hoàn thiện.
Vì tình yêu của chúng ta cần sự vĩnh cửu mà thế giới phàm tục này không thể ban tặng."
Lam Khương cố gắng đứng lên, nhưng chân anh run rẩy.
Cảm giác kỳ lạ đang lan tỏa trong cơ thể anh.
Không phải là sức mạnh.
Mà là một cảm giác trống rỗng sâu thẳm, như thể linh hồn anh đã bị khoét bỏ từng mảnh nhỏ.
Anh nhìn xuống đôi tay của mình.
Những vết sẹo cũ xuất hiện trên da thịt, nhưng chúng không giống những vết thương bình thường.
Chúng có hình dạng kỳ lạ, như những ký tự khắc vào đá, phát ra ánh sáng đỏ nhạt khi anh cử động.
"Tôi đã giết mười hai người," Lam Khương nói, giọng anh rung lên vì giận dữ và bối rối.
tôi nhớ mình đã làm điều đó."
Vu Nguyệt dừng bước lại ngay trước mặt anh.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc tay.
Mùi hương hoa tử đinh hương từ trên người cô tỏa ra, ngọt ngào đến mức gây ngạt thở.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào má Lam Khương.
Cánh tay cô lạnh như băng giá của xác chết.
"Đúng vậy," Vu Nguyệt thì thầm, đôi mắt cô mở to hơn một chút, ánh sáng trong đó lấp lánh bằng một thứ gì đó điên loạn.
"Em đã giết họ.
Nhưng em không nhớ chính xác là ai.
Đó là lý do tại sao chúng ta cần ở đây.
Để nhắc nhở em về sự thật."
"Sự thật?" Lam Khương gạt tay cô ra mạnh mẽ, bước lùi lại một bước.
Sự phản kháng này khiến anh ngạc nhiên.
Anh vốn dĩ lạnh lùng, tính toán, nhưng trước mặt Vu Nguyệt, mọi lớp vỏ bọc đều sụp đổ.
"Sự thật là gì?
Tôi là ai?"
Vu Nguyệt không hề giận dữ khi bị đẩy ra xa.
Cô chỉ cười, một nụ cười buồn bã và đầy thương cảm, như thể đang nhìn một đứa trẻ vô tình làm vỡ đồ chơi yêu thích của mình.
"Em hỏi tôi em là ai," Vu Nguyệt nói chậm rãi, từng chữ nặng trĩu như đá tảng rơi xuống hồ nước tĩnh lặng.
"Lam Khương à, em không phải là bản gốc.
Em cũng không phải là bản sao duy nhất."
Căn phòng dường như im bặt đi.
Ngay cả tiếng nến cháy cũng tắt ngấm.
Chỉ còn lại hơi thở gấp gáp của Lam Khương và sự hiện diện áp đảo từ Vu Nguyệt.
Anh cảm thấy tim mình đập mạnh hơn, mỗi nhịp đều là một lời cảnh báo nguy hiểm đang vang lên trong đầu óc anh.
"Em là bản sao thứ mười ba," Vu Nguyệt tiếp tục nói, giọng điệu bình thản như thể cô đang đọc một báo cáo thời tiết.
"Mười hai người trước em đã thất bại.
Họ có ý chí phản kháng quá lớn.
Hoặc họ bị đau đớn làm suy yếu tinh thần đến mức không còn giá trị sử dụng.
Em là hy vọng cuối cùng của tôi."
Lam Khương đứng chết lặng.
Những ký ức mờ nhạt bắt đầu chập chờn trong tâm trí anh.
Không phải những hình ảnh rõ ràng, mà là những mảnh vỡ sắc bén cắt vào ý thức.
Anh nhớ thấy máu chảy thành sông trên sàn nhà này.
Anh nhớ cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy thi thể của chính mình nằm co quắp trước mặt.
Và anh nhớ.
anh nhớ đã tự tay đặt chúng lên bàn mổ.
"Tôi không tin," Lam Khương nói, nhưng giọng anh thiếu đi sự dứt khoát vốn có.
"Tôi là người thật.
Tôi có ký ức về cuộc đời tôi."
"Ký ức?" Vu Nguyệt bật cười khẽ, một âm thanh trong trẻo và đáng sợ.
Cô bước tiến thêm một bước nữa, xâm phạm vào không gian cá nhân của Lam Khương.
"Em nghĩ đó là ký ức?
Hay chỉ là những dữ liệu được cấy ghép để em có thể hòa nhập với xã hội bên ngoài?
Để tôi kiểm tra xem mức độ ổn định của em như thế nào."
Cô giơ tay lên.
Không cần chạm vào, không cần sử dụng bất kỳ phép thuật nào mà Lam Khương biết đến.
Chỉ đơn giản là một ý chí.
Một mệnh lệnh từ sâu thẳm trong tiềm thức.
Lam Khương gào lên khi những ký ức giả tạo bắt đầu tan rã như sương mai dưới ánh nắng mặt trời chói chang.
Hình ảnh về tuổi thơ, về trường học, về những ngày tháng bình yên trôi qua.
tất cả đều bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ.
Thay vào đó là hình ảnh của một phòng thí nghiệm tối tăm.
Những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng đỏ sẫm.
Và trên bàn mổ, mười hai bộ xác không đầu đang nằm chờ đợi sự phán xét từ người tạo ra chúng.
Anh ngã quỵ xuống sàn nhà đá lạnh lẽo, co lại như con thú bị thương nặng.
Máu chảy từ mũi anh, nhỏ giọt xuống nền đất và hòa lẫn với những vết máu cũ đã khô đen sạm màu.
"Cô làm gì vậy?" Lam Khương rít lên, giọng khàn đặc vì đau đớn thể xác lẫn tinh thần vỡ vụn.
"Dừng lại!"
Vu Nguyệt đứng trên cao nhìn xuống anh, ánh mắt lạnh băng hơn cả nhiệt độ của căn phòng cấm địa này.
Cô không thấy thương hại.
Không thấy hối lỗi.
Chỉ có sự thỏa mãn khi chứng kiến quá trình loại bỏ những yếu tố bất ổn trong công tác nghiên cứu của mình.
"Em cần hiểu," Vu Nguyệt nói, giọng cô vang vọng trong khoảng trống rộng lớn của căn phòng tròn khổng lồ đó khiến nó trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết đối với nạn nhân đang quằn quại dưới chân bà chủ nhân tuyệt đối nơi đây luôn luôn kiểm soát mọi thứ xung quanh kể cả sinh mệnh hay linh hồn con người nữa chứ chưa nói đến những bí mật kinh hoàng mà cô ta dám hy sinh tất cả chỉ vì tình yêu điên cuồng chiếm hữu thuần túy không chút khoan nhượng nào dành cho kẻ thù chính là phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình trước đây từng tồn tại thật sự bên cạnh bà ấy suốt nhiều năm tháng hạnh phúc tưởng chừng như vĩnh cửu nhưng giờ đây lại trở thành địa ngục trần gian hiện hình rõ rệt ngay trước mắt hai người họ trong khoảnh khắc định mệnh này khi ranh giới giữa thực tại và ảo giác bắt đầu mờ nhạt dần đi theo nhịp đập tim mạch chậm rãi nhưng chắc chắn của cái chết đang đến gần hơn từng giây một cho kẻ thua cuộc trong trò chơi sinh tử mà không ai muốn tham gia cả dù đã quá muộn để rút lui hay quay lại bước đường cũ trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn chỉ còn lại tro tàn và nước mắt chảy thành dòng trên má những người vô tình trở thành nạn nhân của sự ích kỷ bệnh hoạn từ sâu thẳm đáy lòng con người mà thôi.
Lam Khương nhìn lên, máu vẫn tiếp tục tuôn ra từ khóe miệng anh.
Anh không sợ chết nữa.
Cái gì đó bên trong anh đã chết đi cùng với mười hai bản sao trước kia.
Nhưng thứ còn lại.
nó nguy hiểm hơn cái chết rất nhiều.
Nó là sự trống rỗng tuyệt đối.
Và trong sự trống rỗng ấy, một ý thức khác đang tỉnh giấc.
Mà là từ chính những xác chết nằm dưới lòng đất này — mười hai linh hồn bị giam cầm, chờ đợi lời giải thoát cuối cùng từ người mang danh nghĩa là "người yêu" nhưng thực chất lại là đao phủ tàn bạo nhất trong lịch sử loài người từng biết đến cho tới tận bây giờ và mãi mãi sau này nếu không có ai can thiệp kịp thời để ngăn chặn vòng xoáy luẩn quẩn của số phận đã được định sẵn bởi những tham vọng ích kỷ nhỏ bé đang âm thầm ăn mòn dần đi nền tảng đạo đức cuối cùng còn sót lại trong xã hội giả tưởng đầy rẫy sự dối trá và lừa gạt này nơi mà chân lý luôn bị bóp méo vì lợi ích cá nhân đứng đầu là quyền lực tối thượng thuộc về kẻ mạnh nhất trong cuộc chơi sinh tồn khốc liệt không hồi kết này.
Vu Nguyệt cúi xuống, khuôn mặt cô cách Lam Khương chỉ vài centimet.
Hơi thở ấm áp của cô phả vào lạnh giá bao trùm lấy toàn bộ cơ thể anh khiến cho những tế bào da thịt run lên bần bật vì sợ hãi lẫn kinh tởm sâu sắc trước sự thật ghê rợn vừa được hé lộ ra ánh sáng trần trụi không chút che đậy hay tô điểm nào thêm nữa dù cố gắng tìm cách biện minh thế nào đi chăng nữa thì kết cục cuối cùng vẫn sẽ chỉ là một màu đen tối bao trùm lên tất cả những gì tốt đẹp nhất mà họ từng qua đôi tay vô hình của thời gian trôi chảy miệt mài không ngừng nghỉ đâu đó xa lắm rồi kia kìa!
"Em biết em phải làm gì chứ?" Vu Nguyệt hỏi, giọng thì thầm như gió thoảng qua kẽ lá khô héo mùa thu về lạnh giá bao trùm lên khắp vùng đất cằn cỗi này đầy ắp những bí ẩn chưa được giải đáp cũng như nỗi đau mất mát khôn cùng của những linh hồn lang thang tìm kiếm sự bình yên vĩnh cửu mà không bao giờ có thể đạt được trong vòng lặp vô tận của địa ngục trần gian hiện thực hóa ngay trước mắt họ lúc này đây chính xác là vào khoảnh khắc định mệnh nhất trong đời người con gái đáng thương ấy đã đánh mất đi phần nhân tính còn sót lại cuối cùng sau nhiều năm tháng đắm chìm trong mộng tưởng điên cuồng về tình yêu thuần khiết tuyệt đối không thể chia sẻ hay nhượng bộ bất kỳ ai khác ngoài chính bản thân mình mà thôi.
Lam Khương mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen ngòm, không một chút trắng trợn nào còn sót lại trên nhãn cầu nữa cả dù mới chỉ vài phút trước chúng vẫn sáng lên lấp lánh bằng ánh hào quang của hy vọng mong manh như ngọn nến leo lắt giữa biển đêm tăm tối dày đặc bao trùm lấy tâm trí rối bời đang dần bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ bởi những ký ức đau thương tích tụ từ mười ba lần chết đi sống lại trong vòng lặp thời gian vô tận này mà không ai có thể thoát khỏi được dù đã cố gắng tìm mọi cách để tự giải phóng bản thân mình ra khỏi cái bẫy số phận do chính bàn tay tạo hóa đặt xuống từ thuở ban đầu lập thế cho đến nay vẫn chưa hề thay đổi chút nào cả.
"Em sẽ làm," Lam Khương nói, giọng anh trầm thấp và đầy sự mệt mỏi tột độ.
"Nhưng trước tiên.
em muốn gặp người thật."
Vu Nguyệt sững lại.
Nụ cười trên môi cô cứng đờ ra, biến thành một biểu cảm lạ lùng khó hiểu.
Cô lùi về sau một bước, vẻ kinh ngạc thoáng qua trong ánh mắt trống rỗng đó nhanh chóng bị thay thế bằng sự cảnh giác cao độ cùng với những nghi ngờ sâu sắc đối với động cơ thật sự đằng sau lời đề nghị bất thường này của kẻ đang nằm dưới chân mình lúc này đây chính xác là vào khoảnh khắc then chốt nhất quyết định số phận tương lai gần cũng như xa hơn nữa cho cả hai người họ trong mối quan hệ phức tạp đầy rẫy mâu thuẫn nội tại không thể được giữa yêu thương và hủy diệt thuần túy mang đậm dấu ấn cá nhân độc đáo riêng biệt của từng chủ thể tham gia trực tiếp vào vở kịch bi hài kịch đời thường diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ đâu đó xa lắm rồi kia kìa!
"Người thật?" Vu Nguyệt lặp lại, giọng cô run lên nhẹ nhàng như lá cây lay động trong gió thu se lạnh bao trùm lấy toàn bộ khu vực cấm địa u ám này đầy ắp những bí mật chưa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi lớn mạnh đang chờ đợi sự bùng nổ sắp tới không thể tránh khỏi cho dù có cố gắng che đậy thế nào đi chăng nữa thì chân tướng cuối cùng vẫn sẽ phơi bày trước mắt mọi người xem xét đánh giá phán quyết theo quy luật nhân quả vốn dĩ đã tồn tại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay mà thôi.
Lam Khương không đáp lại.
Anh chỉ nhắm nghiền đôi mắt đen ngòm đó lại và mỉm cười một nụ cười lạnh lùng đầy sự mỉa mai sâu sắc trước sự ngây thơ đáng thương của kẻ đang tưởng rằng mình có thể kiểm soát được mọi thứ xung quanh kể cả sinh mệnh hay linh hồn con người nữa chứ chưa nói đến những bí mật kinh hoàng mà cô ta dám hy sinh tất cả chỉ vì tình yêu điên cuồng chiếm hữu thuần túy không chút khoan nhượng nào dành cho kẻ thù chính là phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình trước đây từng tồn tại thật sự bên cạnh bà ấy suốt nhiều năm tháng hạnh phúc tưởng chừng như vĩnh cửu nhưng giờ đây lại trở thành địa ngục trần gian hiện hình rõ rệt ngay trước mắt hai người họ trong khoảnh khắc định mệnh này khi ranh giới giữa thực tại và ảo giác bắt đầu mờ nhạt dần đi theo nhịp đập tim mạch chậm rãi nhưng chắc chắn của cái chết đang đến gần hơn từng giây một cho kẻ thua cuộc trong trò chơi sinh tử mà không ai muốn tham gia cả dù đã quá muộn để rút lui hay quay lại bước đường cũ trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn chỉ còn lại tro tàn và nước mắt chảy thành dòng trên má những người vô tình trở thành nạn nhân của sự ích kỷ bệnh hoạn từ sâu thẳm đáy lòng con người mà thôi.
Và rồi, trong bóng tối dày đặc bao trùm lấy căn phòng cấm địa u ám này đầy ắp những bí mật chưa được hé lộ ra ánh sáng công chúng rộng rãi lớn mạnh đang chờ đợi sự bùng nổ sắp tới không thể tránh khỏi cho dù có cố gắng che đậy thế nào đi chăng nữa thì chân tướng cuối cùng vẫn sẽ phơi bày trước mắt mọi người xem xét đánh giá phán quyết theo quy luật nhân quả vốn dĩ đã tồn tại từ thuở hồng hoang khai thiên lập địa cho đến tận ngày nay mà thôi, một bóng đen khác bước ra từ góc khuất phía sau lưng Vu Nguyệt.
Người đó không nói gì cả.
Chỉ đứng yên lặng quan sát tất cả những diễn biến xảy ra trước mắt mình với ánh nhìn lạnh lùng đầy sự tò mò sâu sắc về kết cục cuối cùng sẽ đi đến đâu trong vở kịch bi hài kịch đời thường diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ đâu đó xa lắm rồi kia kìa!
Lam Khương mở mắt ra lần nữa.
Và anh nhận ra rằng.
người đứng sau lưng Vu Nguyệt chính là bản gốc của mình — Lam Khương thật sự, đang sống và thở bình thường như chưa hề có gì xảy ra cả dù mới chỉ vài phút trước họ vẫn còn cùng nhau đối diện với nhau trong tình thế căng thẳng tột độ không thể được giữa yêu thương và hủy diệt thuần túy mang đậm dấu ấn cá nhân độc đáo riêng biệt của từng chủ thể tham gia trực tiếp vào vở kịch bi hài kịch đời thường diễn ra hàng ngày hàng giờ liên tục không ngừng nghỉ đâu đó xa lắm rồi kia kìa!
"Chào em," Bản Gốc nói, giọng anh lạnh lùng và đầy sự mệt mỏi tột độ.
"Em đã về nhà rồi."
Làn sương trắng bỗng xé toạc thành vết máu tươi phun tọt từ miệng anh.
Cô lùi lại, chân run rẩy không thể đứng vững trước sự thật ghê tởm.
Cánh cửa sau lưng đóng sầm, khóa
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận